bơi với 1 cái mái chèo

ách mấy hôm, đang tập thuyền trên sông thì bị lật, nước xiết cuốn thuyền ra xa, tôi vội vàng bơi theo, tay vẫn cầm cái mái chèo, một cách tự động và vô thức, dùng kỹ thuật bơi như trong video dưới đây, dùng chính cái mái chèo làm đòn bẩy. Về nhà ngồi bóp trán suy nghĩ, hình như cũng đâu phải tự mình nghĩ ra kỹ thuật này đâu, chắc chắn là xem ở đâu rồi nên nhập tâm. Rồi tìm lại được cái video của ku người Nga này.

Tôi đoán mấy kỹ thuật như thế này là được dạy trong các trường đặc công, trinh sát. Hôm rồi thử lại phát hiện ra không những giúp bơi rất nhanh, kỹ thuật này cũng có thể được làm một cách chậm rãi để bơi đường trường rất hiệu quả, càng tốt hơn nếu có thêm cái áo phao, có thể bơi từ giờ này sang giờ khác… Suy nghĩ xa hơn có thể thấy lực bơi rất lớn (nhờ mái chèo) nên có thể sử dụng để kéo người trong cứu hộ cứu nạn…

prams

ôm đó, đang đạp xe từ Vũng Tàu về Sài Gòn, ngang qua Phú Mỹ thì bắt gặp “1 bầy con con” này. Thể thức, kiểu dáng mấy chiếc như thế này tiếng Ạnh gọi là “pram”, không biết du nhập vào bằng cách nào, nhưng rõ ràng truyền thống VN không thấy có…

Lịch sử hàng hải phương Tây đúng là kinh hoàng và khủng khiếp, từng thể thức, kiểu dáng đều là 1 quá trình nghiên cứu, tiến hoá suốt nhiều trăm năm, tất cả đều có bài bản sách vở, chứ không phải như ở ta, cứ ghép mấy miếng gỗ lại nổi được trên nước là xong…

calories

inh dưỡng hiện đại, cái gì mà low-carb, high-carb, loạn cào cào cả lên, I don’t give a damn about it! Tuy nhiên, có một sự khác biệt rõ ràng giữa “ăn để đẹp” và “ăn để vận động”, 2 cái hoàn toàn khác nhau, không nên nhầm lẫn, 6 múi, cơ bắp cuồn cuộn, quá nhiều cơ là sẽ khó vận động bền và lâu dài, vì cuối cùng chỉ quy về calories thôi!

Trong các thực phẩm phổ thông thì mì Ý, spaghetti có mật độ năng lượng cao vô địch, 350 kcal / 100g, so sánh với, ví dụ như gạo: 130 kcal / 100g, trứng: 150kcal / quả, quả bơ: 160 kcal / 100g, Mì Ý dễ bảo quản và chế biến, phù hợp cho những chuyến đi dã ngoại dài ngày! Và thực ra cũng dễ nuốt hơn so với cơm, ít nhất là theo khẩu vị của tôi!

cặn bã

ấy năm trước đóng xong chiếc H3, hạ thuỷ chèo thử, có 1 ku ko biết đâu cũng lại làm quen, tò mò các kiểu! Kéo xuồng về nhà thì các chi tiết inox trên xuồng đều mủn nát ra như bột cả, là bị ăn mòn bởi axit! Chi tiết nhỏ nhưng cho biết là ai phá, và thằng phá nó làm nghề gì, vì chỉ có đám trộm cắp, phá khoá chuyên nghiệp mới biết dùng những thủ thuật như thế!

Xong nó ngồi trên bờ, chờ mình chèo xuồng ngang qua, liền ném xuống chai nước: thôi mày đừng làm cái nghề cực khổ bẩn thỉu này nữa, lên bờ ăn nhậu như bọn tao này, nói như đúng rồi luôn! 😃 Những chuyện như thế này mình kể, hoá ra là mình dây dưa với đám vớ vẩn à? Nhưng không kể thì mọi người không hiểu được “lưu manh, cặn bã của xã hội” là như thế nào!

“Không, chúng nó là đám nào ấy, không liên quan đến tôi!”, cứ như thế, chúng nó có muôn ngàn khuôn mặt khác nhau, nhưng bản chất thực ra cũng chỉ có một băng đĩ điếm, lưu manh mà thôi! Và dĩ nhiên chúng nó không ngu đâu, mọi thủ đoạn, câu chữ, ngôn từ, động tác đều là những bài đã được soạn kỹ, đánh vào tâm lý bầy đàn, hồ đồ của đám đông!

30/4

a mươi tháng tư là ngày thống nhất (VN), cũng đồng thời là ngày chiến thắng fascism (LX). Liên khúc 6 bài hát quen thuộc, nổi tiếng nhất của “The Red Army”, trừ bài cuối, mỗi bài đại diện cho 1 binh / quân chủng: 1. We’re the army of the people, 2. Three tankists, 3. March of Stalin artillery, 4. Avia march, 5. If you’ll be lucky, 6. Let’s go! 😀

… Strong in our friendship tried by fire, Long may our crimson flag inspire…

Cossacks in Berlin

hương trình âm nhạc… giữa tuần, bài ca “Cossacks ở Berlin”: “Này các anh, đây không phải là lần đầu ngựa Cossack chúng ta uống nước ở những dòng sông nước khác đâu nhé…” 😀

song about a good mood

ình mới rượu cũ, nhưng hạ xuống vài quãng 8, three basso profondo… “Một nụ cười rạng rỡ và ấm áp, không nghi ngờ gì nữa, đánh thẳng vào anh ở chính giữa hai mắt”… 😀

isometric

gồi nhìn 18.5 tỷ này mãi thôi, cô gái đang làm thơ, trang giấy cho thấy 2 chữ: 春日 – xuân nhật. Nhìn vật thể (cái án, trang giấy) thì là phép chiếu “isometric” (tiếng Việt: đẳng cấu), một kiểu chiếu song song điển hình của hội hoạ cổ truyền Trung Quốc, không phải phép chiếu phối cảnh (perspective projection) thường thấy của hội hoạ hiện đại.

Vấn đề mãi không giải đáp được là khuôn mặt bầu bỉnh của cô gái, đúng thực như thế, hay là kết quả hiển nhiên của phép chiếu!? Chính vì không thể lý giải nên… khán giả phải dùng sự tưởng tượng của mình để “transform” – ánh xạ khuôn mặt cô gái về không gian “thực”! Riêng tôi thì cứ cho rằng đó là không gian phối cảnh! 😀

tử viết, tử viết…

ại nói truyện chưởng Kim Dung, Thiên Long bát bộ, hồi 58, 59. Nguyên lai, Tô Tinh Hà của Tiêu Dao phái có 8 đệ tử gọi là Hàm Cốc bát hữu, 8 vị này tuy võ công không cao, nhưng mỗi người có những “tuyệt nghệ” riêng, người chơi đàn, kẻ đánh cờ, người đọc sách… Trong Hàm Cốc bát hữu đó, hàng thứ 3 gọi là Cẩu Độc, tên này nghĩa là: bạ cái gì cũng đọc, đọc vô số sách vở, cứ mở miệng ra là: “Tử viết, Tử viết” (Khổng tử nói thế này, thế kia), luôn mồm trích dẫn, tầm chương trích cú. 2 hồi này trong Thiên Long bát bộ có rất nhiều “Tử viết, Tử viết”, thật là một màn trào phúng, châm biếm rất thú vị!

Chuyện “Tử viết, tử viết” (子曰,子曰。。。 Khổng tử nói thế này, Khổng tử nói thế kia…) trước đã nói nhiều, nay đến chuyện “Khổng tử không nói”… 子不语怪力乱神 – Tử bất ngữ quái lực loạn thần – Khổng tử không bàn chuyện quái dị, bạo lực, phản loạn và thần quỷ. Nhiều lần, nhiều người hỏi Khổng Ni về thần tiên, ma quỷ, về “thế giới bên kia”, đều được đáp rằng: chuyện người sống còn chưa biết rõ, bàn làm gì chuyện người chết! Tư tưởng của Khổng tử tập trung hoàn toàn vào vai trò, tư cách, đạo đức của con người trong xã hội, ông ấy từ chối trả lời các vấn đề siêu hình, siêu nhiên…

thệ hải minh sơn

acebook nhắc ngày này mấy năm trước… Nhiều lần xem phim, thấy cảnh trai & gái ngồi tự tình, đối diện biển xanh bao la, cảnh quan diễm lệ, tôi muốn kêu lên: 你门都傻了吧? – Nhĩ môn đô soạ liễu ba? – Chúng mày khùng hết rồi hả? Còn không mau nhảy xuống biển, hoà mình vào cái không gian rộng lớn đó, còn ngồi đó mà ngôn tình cái gì, 誓海盟山 – thệ hải minh sơn – thề non hẹn biển, toàn nói ba lơn!!! 😀😅

Đàn anh đã cho tôi trời xanh bao ước mơ tuổi thơ, Đàn anh đã cho tôi dòng sông mang cánh buồm khát vọng…

người về cuối phố

hương trình âm nhạc cuối tuần, lâu lâu post “nhạc xưa”, kaka, dù đúng ra, “xưa” với tui ít nhất phải lùi về hơn 60 năm nữa kia! Nhân tiện phân bua chút, tại hay chì chiết bolero, làm ra cái ấn tượng phân biệt vùng miền, chính trị này nọ. Thực ra không hề, nhạc nói lên con người nghe nó, chỉ có “thẩm âm”, nhạc hay, nhạc sĩ có tài hay không mà thôi. Như Nguyễn Nhất Huy này, người Cà Mau ấy, viết câu nhạc khá dài, “hành âm” có nhiều ý tưởng lạ. Hoà âm cũng tốt, đầy tiếng, có nhiều màu sắc, phù hợp tâm trạng!

Người về cuối phố - Cẩm Ly 

“Câu dài”… đó là “ám ảnh lớn lao” của nhạc Việt, vì xưa giờ đa phần viết câu cú cụt lủn, ngắn ngủn, vô cảm, vô duyên, vội vã khởi đầu, loanh quanh chưa kịp làm gì đã chóng vánh quay về “chủ âm”, làm cho người nghe có cái cảm giác “chưa ra đến chợ đã hết sạch tiền”! 😃 Số nhạc sĩ VN đủ tầm viết trường ca chỉ đếm trên đầu ngón tay của một bàn tay (cái bàn tay của một thằng Yakuza). GS Trần Văn Khê tự đặt cho mình cái hiệu “Trần Trường Ca” là có mơ ước đổi thay đó! Âu cũng là do cái dân-tộc-tính nó “đoản” (ngắn) như thế!

preparing – 4

hính thức bước vào mùa mưa, hiện tượng La Nina năm nay có vẻ mạnh, gió Nam sẽ mạnh hơn, mùa mưa tới sớm và cũng sẽ kết thúc sớm hơn, đồng thời hứa hẹn một mùa bão với nhiều dị thường! Hãy chờ xem… 😢

vận bút

ể chuyện thời cấp 3, thầy cô giảng bài thì kệ, ở dưới mình chán, chép thơ chữ Hán. Bạn có đứa thấy nên hỏi: mình học chữ Hoa à, mình đáp: vâng, nó không tin, bắt tự viết tên ra, thế là tôi viết chữ Xuyên – 川 – tượng hình dòng nước chảy 3 vạch dọc, ku bạn éo muốn tin, chữ Hoa gì mà như thế, đích thị là tôi bịa ra lừa gạt! Bài học rút ra là: đừng nhiều chuyện với kẻ không biết, đối với nó, biết hay không biết éo khác gì nhau! 😢

Lại nói chuyện “vận bút”, bàn tay con người thật kỳ diệu, ngoài kỹ năng “gross motor skill”, còn kỹ năng “fine motor skill”, cái sau là cái giúp cho 2 bàn tay có thể làm những việc vô cùng phức tạp và khéo léo, như đánh đàn hay viết thư pháp, kỹ năng “vận bút’ như trong video thực là quá siêu đẳng, cần có năng khiếu và rất nhiều năm rèn luyện. Mà bàn tay chèo thuyền của tui chỉ có “gross skill” thôi, chứ mộng mị “fine skill” đã bỏ từ lâu! 😅

car carrier

ó lần bị hù bời “chiếc giày” này, đúng hoảng hồn, trong hình là chiếc car – carrier tối thiểu cũng 50 ngàn tấn. Đang chèo trên luồng Soài Rạp thì một chiếc như thế tiến sát đến đằng sau, máy móc hiện đại kiểu gì mà không có bất kỳ một tiếng động nào phát ra. Bất chợt nó hụ một hồi còi làm mình giật bắn suýt lật xuồng, ngoảnh lại phía sau thì ảnh chỉ cách non 100 mét, sừng sững như quả núi… tưởng tượng phía trên đó, bàn tay cầm joystick hay throttle chỉ sai một ly thôi là mình đi tong!

harem cat

acebook nhắc ngày này năm trước… Con tàu 2 thân mang cái tên rất kỳ cục: Harem – Hậu cung, có khi nào đúng như cái tên gọi!? 😃 Giờ đang thấy đậu tu sửa dưới Bà Băng, Nhà Bè… Bên phải là UT-Glory, con tàu chở hàng khô 2000 tấn, “bạn thân” của tui ở trên sông suốt nhiều năm nay, từ Sài Gòn ra tới Vũng Tàu, đi đâu cũng gặp nó, mỗi lần gặp là lấy bộ đàm ra, kẻ dưới nước, người trên bong chào hỏi vài câu!

mất ngủ

ôi có giai đoạn dài thường trực bị mất ngủ… Lười biếng không chịu làm gì, kém vận động, đương nhiên lập tức là sẽ mất ngủ, nhưng làm quá nhiều, cũng… sẽ mất ngủ! Có hôm vác xuồng ra sông chèo 3 tiếng, chiều về mát, lại đạp xe thêm 1.5 tiếng, tối về tập tạ thêm 1.5 tiếng nữa, kết quả là dư adrenaline, hưng phấn, lại mất ngủ, thức đến gần sáng… Haiza, làm người đúng thật khó mà, phải làm sao đây… 😢

preparing – 2

ne minute of Euphoria with Serenity… 🙂 Siêu bão Surigae gió trên 220 kmph đang đứng yên tại chỗ suốt mấy ngày nay và vẫn còn cách xa Việt Nam, nên thời tiết vẫn không ảnh hưởng mấy, thời tiết vẫn nắng nóng và ít gió! Vẫn tiếp tục chèo theo kế hoạch đã định!